• Trang chủ
  • Tôi là ai
  • Tôi làm
  • Tôi học
  • Kiếm tiền từ Google Adsense
  • Cách sống
  • Yêu công nghệ
  • Marketing

Đỗ Mạnh Hùng - Blog của Đỗ Mạnh Hùng SEO Expert, Mmomaster

kuking

You are here: Home / Marketing / Cứ như vầy hoài, tôi làm sao mà chịu nổi?

Cứ như vầy hoài, tôi làm sao mà chịu nổi?

May 7, 2022 by Đỗ Mạnh Hùng

Cùng tìm hiểu Cứ như vầy hoài, tôi làm sao mà chịu nổi?, chi tiết bài viết:

8 năm vợ chồng, tôi vẫn chưa có được niềm hạnh phúc làm mẹ. Tôi thèm lắm cái cảm giác được nghén, được hôi cơm tanh cá, được vác cái bụng bầu lặc lè đi từng bước chậm chạp, được mặc những chiếc váy đầm rộng thùng thình; được ôm trong tay một sinh linh bé xíu rồi chăm sóc cho nó lớn lên từng ngày…

 

Ông xã hỏi: “Sắp tới ngày Valentine rồi, em thích gì anh tặng?”. Rồi anh kể tên những món quà đắt tiền: nhẫn kim cương, dây chuyền nạm đá quý, vòng đeo tay, túi xách hàng hiệu… Thế nhưng tôi không hề có chút cảm xúc nào với những thứ ấy. Tôi bảo: “Để em suy nghĩ”.

Hôm sau anh đi công tác nước ngoài, vẫn không quên nhắc: “Thích quà gì cứ gọi cho anh, anh sẽ tìm mua cho”. Tôi lắc đầu: “Em cũng chưa nghĩ ra, mà có lẽ không cần tốn tiền làm chi anh à”.

Tôi rất muốn nói với anh là món quà tôi muốn không tốn nhiều tiền, không bán ở những cửa hiệu sang trọng, không có giá ghi bằng ngoại tệ… Thế nhưng mỗi lần định mở miệng, thấy anh vội vội, vàng vàng chuẩn bị đi, tôi lại ngập ngừng rồi thôi.

Cưới nhau 8 năm, năm đầu tiên anh còn có thời gian dành cho gia đình. Mỗi tuần, anh ăn cơm nhà 1-2 lần; thỉnh thoảng đưa vợ đi đây đó thăm viếng bà con, bạn bè. Sang năm thứ 2, có khi cả tháng anh mới ăn cơm nhà 1 bữa. Ngày chủ nhật anh cũng đi. Tôi biết là anh mê công việc chứ chẳng phải có bồ bịch gì bên ngoài; thế nhưng cái khoảng trống anh để lại trong lòng tôi cứ ngày càng nới rộng thêm.

Tôi thèm một đứa con, anh lại bảo: “Có gì đâu phải vội, chờ anh làm xong dự án khu du lịch lấn biển dưới Rạch Giá, có thời gian nghỉ ngơi rồi mình sinh con cho nó xinh đẹp, thông minh”. Nhưng công việc của anh không có điểm dừng, hết dự án này đến công trình khác. Người ta còn có ngày chủ nhật, ngày lễ Tết, còn anh thì đêm giao thừa còn ôm điện thoại chỉ đạo nhân viên; tối lên giường, máy tính vẫn nối mạng toàn cầu, tin nhắn khắp nơi về liên tục đến nỗi tôi không ngủ được phải chuyển sang phòng khác, để anh lại với công việc của mình.

8 năm vợ chồng, tôi vẫn chưa có được niềm hạnh phúc làm mẹ. Tôi thèm lắm cái cảm giác được nghén, được hôi cơm tanh cá, được vác cái bụng bầu lặc lè đi từng bước chậm chạp, được mặc những chiếc váy đầm rộng thùng thình; được ôm trong tay một sinh linh bé xíu rồi chăm sóc cho nó lớn lên từng ngày…

Thế nhưng mơ ước vẫn chỉ là mơ ước vì những dự án, kế hoạch đã lấy hết sức lực của chồng tôi. Mỗi khi gần nhau, anh lại vội vội vàng vàng vì điện thoại réo, tin nhắn kêu. Có lần tôi giận đã đập bể cả điện thoại của anh, anh không giận mà cười hì hì: “Anh xin lỗi”. Lần khác, tôi quăng máy tính của anh xuống sàn nhà, anh cũng chỉ cười: “Xin lỗi em”. Trời ơi, tôi đâu cần những lời xin lỗi, tôi cần anh toàn tâm toàn ý yêu tôi chứ không phải cứ nhấp nha, nhấp nhổm như vậy.

“Hay là chồng con bị vô sinh? Sao hai đứa không thử đến bệnh viện khám coi thế nào?”. Có lần mẹ tôi nói như vậy. Tôi cũng nghi ngờ nhưng không dám nói với anh. Cho đến một hôm cách nay gần 1 năm, tôi tình cờ nghe anh nói chuyện điện thoại với ai đó. Anh bảo rằng: “Nếu bà xã tôi biết được, sợ cô ấy không chịu nổi. Thôi, để từ từ rồi tính”.

 

 

Tôi rất muốn biết điều gì đang xảy ra với anh nhưng rồi tôi sợ phải biết một điều gì đó thật khủng khiếp, chẳng hạn như anh thật sự bị vô sinh hay mắc một chứng bệnh nan y nào đó… Có lẽ chính vì vậy mà anh cố tình né tránh, cố tình vùi đầu vào công việc để khỏi phải đối diện với những câu hỏi có thể được nêu ra bất cứ lúc nào của vợ.

Nhiều lúc nhìn cái cách anh chăm sóc vợ, tôi thương anh đến quặn lòng nhưng cũng giận anh. Sao anh cứ muốn lấy vật chất để che lấp những vấn đề vướng mắc giữa hai vợ chồng. Thà anh cứ nói ra để tôi có thể chia sẻ, gánh vác cùng anh chứ cứ như vầy hoài, tôi làm sao mà chịu nổi? Nếu thật sự anh không thể có con thì cứ nói ra vì giờ đây tôi đã nghĩ thoáng hơn, đã nghĩ đến những phương án dự phòng cho tình huống xấu nhất ấy. Nếu chúng tôi không thể có con thì vẫn có thể có những phương cách khác để kết chặt tình nghĩa vợ chồng. Hà cớ gì anh phải trốn chạy như vậy?

Anh lại gọi điện thoại từ Thái Lan về hỏi: “Sao, đã nghĩ ra thứ gì chưa? Anh đang ở trung tâm thương mại…”. Lần này tôi nhất quyết phải nói với anh điều đã nung nấu trong lòng: “Em muốn một thứ không có ở trung tâm thương mại… Em muốn được gần anh…”.

Chỉ nói vậy rồi tôi nghẹn lời. Bên kia anh im lặng. Anh vẫn giữ điện thoại nhưng không có một lời nào để cho tôi biết là anh chấp nhận hay từ chối yêu cầu của tôi. Khó khăn lắm tôi mới tiếp tục nói với anh những suy nghĩ đang cuồn cuộn chảy trong đầu mình: “Đó là món quà Valentine có ý nghĩa nhất đối với em… em không cần bất cứ thứ gì khác… Em muốn được ăn cơm với anh mỗi ngày, được ôm anh ngủ mỗi tối, được nghe anh nói, nhìn anh cười, thấy anh nằm đọc báo, xem tivi… như những người bình thường khác… Nếu không được như thế thì anh đi luôn đi…”.

Tôi còn định nói với anh là tôi đã suy nghĩ kỹ, không có con cũng không sao, miễn là anh yêu tôi, miễn chúng tôi thật sự là một gia đình, miễn là anh đừng mặc cảm trốn chạy thực tế… Nhưng tôi không nói được vì tôi nghe tiếng anh nấc nghẹn. Rất lâu sau anh mới nói được: “Chờ anh về rồi tính”.

Tôi không biết những điều tôi nói với anh có là đòi hỏi quá đáng, có khiến anh bị áp lực mà nghĩ quẩn hay không? Thế nhưng tôi cũng thấy nhẹ lòng. Ít ra thì đây là lần đầu tiên tôi nói được với anh nhiều như vậy.

Và giờ đây, tôi tiếp tục chờ đợi như đã từng chờ đợi. Tôi không biết từ Thái Lan, anh còn đi đâu nữa hay sẽ trở về nhà? Nếu anh không trở về thì có lẽ số phận cuộc hôn nhân của chúng tôi đã được định đoạt mà trong đó, anh không chọn tôi…

Chưa bao giờ tôi thấy thời gian trôi qua chậm chạp và nặng nề như thế…

 

Các sản phẩm số CỰC HOT giải trí, học tập tham khảo ngay cho nóng:

  • Spotify Premium trọn đời
  • bán tài khoản tradingview tại oao.vn
  • chặn quảng cáo youtube trên tivi điện thoại, các loại
  • Đăng ký zoom giá rẻ

Tham khảo các bài hay sau:

  • cách tạo trend trên mạng xã hội
  • chỉ số sức mạnh dragon ball
  • xén lông cừu là gì

Nguồn:

  • https://huongdan365.com/ – oao.vn – google

Đọc thêm đê:

Krillin vì sao lại có được cô vợ đẹp nhất truyện Dragon Ball?
Đừng bỏ qua cách làm hoa bươm bướm đẹp mong manh
Bí quyết vượt qua khó khăn khi đặt tên cho baby mới chào đời
Vẽ bản đồ gia vị món ngon Việt qua 4.000 năm
Chuyện lạ nơi thiếu nữ 16 tuổi qua 3 đời chồng
Du lịch Miền Tây: 10 điểm đến không thể bỏ qua dịp Giỗ Tổ Hùng Vương

Filed Under: Marketing Tagged With: Chiến lược kinh doanh

About Đỗ Mạnh Hùng

Tôi quê tại Thanh Hà, Hải Dương (Quê hương gốc của Vải Thiều), đam mê về công nghệ và marketing online. Thích chia sẻ, tính hình hài hước. Nếu bạn có câu hỏi nào về SEO hãy kết bạn với tôi Facebook

Primary Sidebar

Kết bạn

  • Facebook
  • LinkedIn
  • Twitter
  • YouTube

Categories

  • Cách sống
  • Giới thiệu
  • Google Adsense
  • Marketing
  • Sức khỏe
  • Tin mới
  • Tôi học
  • Tôi làm
  • Yêu công nghệ

Footer

Về tôi

www.domanhhung.com Là website blog chia sẻ kiến thức của Đỗ Mạnh Hùng (Hùng SEO). Những kinh nghiệm trong quá trình làm việc, học tập, chiêm nghiệm về digital marketing, bán hàng, SEO, sách, IOT được tôi chia sẻ ở đây. Rất vui được làm quen với các độc giả.

Thông tin liên hệ:

  • Facebook: https://fb.com/domanhhung87
  • Linkedin: https://www.linkedin.com/in/domanhhung87/
  • Youtube: Youtube Hùng SEO
  • Địa chỉ: Hà Đông, Hà Nội

Thông tin khác

  • Quy định sử dụng
  • Chính sách bảo mật

Copyright © 2026 · Blog cá nhân của Đỗ Mạnh Hùng. Mọi chi tiết xin vui lòng liên hệ với tác giả Blog.